Tôi Đã Mất 10 Năm Để Nhận Ra Mình Đang Sống Cuộc Đời Người Khác

Hành Trình Tìm Lại Chính Mình

Bạn đã bao giờ tự hỏi: “Mình đang sống cuộc đời của mình, hay đang cố trở thành phiên bản mà mọi người mong đợi?”

Nếu có, có lẽ bạn không cô đơn.

Rất nhiều doanh nhân, nhà quản lý và những người thành công bên ngoài vẫn thường xuyên cảm thấy trống rỗng, quá tải và mất kết nối với chính mình.

Tôi cũng từng như vậy.


Một buổi tối bình thường đã thay đổi cách tôi nhìn cuộc đời

Tôi vẫn nhớ rất rõ buổi tối hôm đó.

Sau một ngày họp BNI, tư vấn khách hàng, đón con, chăm sóc gia đình, mọi thứ đều hoàn hảo.

Các con ngủ.

Chồng đang xem tivi.

Ngôi nhà rất yên.

Tôi ngồi trên ghế sofa nhìn lên trần nhà.

Rồi trong đầu xuất hiện một câu hỏi:

“Mình đang sống cuộc đời của mình… hay đang diễn một vai mà người khác viết kịch bản?”

Không có biến cố.

Không có khủng hoảng.

Chỉ có một câu hỏi.

Và chính câu hỏi ấy đã thay đổi cuộc đời tôi.


Tuổi thơ của một đứa trẻ luôn cảm thấy cô đơn

Ít ai biết rằng trước khi trở thành người làm tâm lý học, tôi từng là một cô bé mất ngủ kéo dài từ năm lớp 7.

Đêm nào cũng vậy.

Tôi nằm xuống nhưng đầu óc không thể dừng lại.

Lo lắng.

Sợ hãi.

Cô đơn.

Không hiểu vì sao.

Tôi không nói với bố mẹ.

Không nói với bạn bè.

Người duy nhất tôi tâm sự mỗi tối lại là… bàn thờ ông nội.

Tôi ngồi đó rất lâu.

Nói hết những điều không biết nói cùng ai.

Ông nội không trả lời.

Nhưng kỳ lạ thay, tôi luôn thấy lòng mình nhẹ hơn.

Nhiều năm sau, khi học Thạc sĩ Tâm lý học, tôi mới hiểu rằng những gì mình từng trải qua là những biểu hiện của căng thẳng và lo âu mà rất nhiều người cũng đang gặp phải.

Đó cũng là lý do tôi lựa chọn con đường nghiên cứu và đồng hành cùng con người.


Khi niềm tin thay đổi, cuộc đời bắt đầu thay đổi

Tốt nghiệp Cử nhân Kinh tế Đối ngoại tại Đại học Ngoại Thương năm 2008, tôi qua Singapore học thạc sĩ.

Và tôi đến trường với tâm trạng bồi hồi lo lắng.

Tiếng Anh của tôi lúc đó không đủ để tự tin trong giao tiếp và học tập tại môi trường hoàn toàn. Bạn cùng lớp từ Indonesia, Nepal, đủ quốc tịch, nói thoải mái như thở. Còn tôi chỉ ngại mình phát âm không đủ chuẩn nên không dám nói, e ngại mọi người nghe không hiểu hoặc sẽ cười nhạo hay coi thường mình.

Tôi bắt đầu đọc cuốn Tin vào chính mình.

Mỗi sáng, tôi đứng trước gương và lặp lại những câu khẳng định tích cực.

“Tiếng Anh của mình ngày càng tốt hơn.”

“Mình giao tiếp ngày càng tự tin.”

Vài tuần sau, các bạn người Indonesia nói với tôi rằng tôi phát âm chuẩn nhất trong số tất cả những người Việt Nam mà họ đã gặp, tôi thực sự rất vui và hạnh phúc. Bạn thân người Nepal của tôi nói rằng tôi có sự tiến bộ rất lớn trong thời gian ngắn.

Tôi không biết họ có đang nịnh không. Nhưng tôi biết một điều chắc chắn hơn bao giờ hết: khi niềm tin bên trong thay đổi, thứ bên ngoài bắt đầu thay đổi theo. Không phải ngược lại.

Đây không phải điều tôi học từ sách giáo khoa tâm lý học. Đây là điều tôi đã sống qua và kiểm chứng trên chính mình — trước khi có bất kỳ bằng cấp nào


Cái bẫy mà rất nhiều doanh nhân đang mắc phải

Những năm vừa qua sự nghiệp của tôi liên tục phát triển.

BNI phát triển.

Gia đình ổn định.

Nhìn từ bên ngoài, mọi thứ đều rất tốt.

Nhưng bên trong lại có một khoảng trống.

Tôi làm rất nhiều.

Hoàn thành rất nhiều.

Nhưng không cảm thấy mình đang sống đúng với điều bản thân thực sự mong muốn.

Sau này tôi gọi đó là:

Bẫy đa mục tiêu.

Đó là trạng thái rất nhiều doanh nhân đang gặp phải.

Làm nhiều.

Ôm nhiều.

Đạt nhiều.

Nhưng càng thành công lại càng mất kết nối với chính mình.


Học Tâm lý học giúp tôi hiểu điều gì?

Điều tôi tìm kiếm không phải là thêm kỹ năng.

Điều tôi cần là hiểu chính mình.

Đó là lý do tôi tiếp tục theo học Thạc sĩ Tâm lý học.

Không chỉ để có thêm một tấm bằng.

Mà để có ngôn ngữ khoa học giúp lý giải những điều mình đã sống qua.

Tôi nhận ra rằng:

Điều làm chúng ta mệt mỏi không phải lúc nào cũng là công việc.

Mà là những niềm tin cũ.

Những vai diễn kéo dài.

Những kỳ vọng mà chúng ta vô thức mang theo quá lâu.


Vì sao tôi thành lập Viện Tâm lý học Doanh nhân và Giáo dục học đường (ESEPI)?

Tháng 1 năm 2026, tôi cùng hai người bạn đồng sáng lập Viện Tâm lý học Doanh nhân và Giáo dục học đường (ESEPI).

Không phải vì chúng tôi có một kế hoạch hoàn hảo.

Mà vì tôi hiểu rất rõ một điều:

Có rất nhiều người thành công ngoài xã hội nhưng đang rất cô đơn bên trong.

Họ không cần thêm động lực.

Họ cần một nơi đủ an toàn để được là chính mình.

ESEPI được xây dựng từ mong muốn đó.

Một không gian giúp mỗi người quay về với bản thể, hiểu mình, sống thật và tạo ra giá trị bền vững.


Điều tôi học được sau hơn 10 năm tìm lại chính mình

Nếu phải tóm gọn cả hành trình trong một câu, tôi sẽ nói:

“Tôi không thay đổi hoàn cảnh. Tôi thay đổi con người đang sống trong hoàn cảnh đó.”

Tôi không thay đổi quá khứ.

Tôi không thay đổi những năm tháng lo âu.

Tôi không thay đổi việc từng mất phương hướng.

Nhưng tôi thay đổi cách mình nhìn tất cả những điều đó.

Và chính điều ấy đã thay đổi cuộc đời tôi.


Nếu bạn cũng đang cảm thấy quá tải…

Có thể bạn không gặp khủng hoảng.

Bạn vẫn đi làm.

Vẫn chăm sóc gia đình.

Vẫn hoàn thành công việc.

Nhưng sâu bên trong vẫn có một câu hỏi chưa có lời đáp:

“Đây có thật sự là cuộc đời mình muốn sống không?”

Nếu câu hỏi ấy vẫn còn ở đó, đừng vội tìm câu trả lời.

Hãy dành cho mình một khoảng lặng.

Đôi khi, hành trình thay đổi không bắt đầu bằng việc làm thêm điều gì.

Mà bắt đầu bằng việc dừng lại để lắng nghe chính mình.


Nguyễn Thị Ngọc Dung (Jane)

  • Viện trưởng, đồng sáng lập Viện Tâm lý học Doanh nhân và Giáo dục học đường (ESEPI)
  • Giám đốc Tăng trưởng BNI Vùng Hà Nội 6
  • Mentor khởi nghiệp – Đại học FPT
  • Người đồng hành cùng doanh nhân trên hành trình tìm lại chính mình và kiến tạo cuộc sống có ý nghĩa.

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Lên đầu trang