Bạn có từng chỉ muốn ăn một bữa cơm yên bình?
Bạn vừa trải qua một tuần làm việc căng thẳng.
Nếu đem đóng thành phim, có lẽ bạn sẽ được trao giải “Nhân vật chịu đựng xuất sắc nhất”.
Bạn lái xe về nhà và tự nhủ:
“Lần này mình sẽ thư giãn thật sự. Chỉ ăn thôi. Không nghĩ đến công việc.”
Nhưng vừa ngồi xuống bàn ăn, chưa kịp cầm đũa thì một câu hỏi vang lên:
“Dạo này kinh doanh thế nào? Tháng này doanh thu được không?”
Và ngay lập tức…
Bàn ăn gia đình biến thành phòng họp.
Không ai mời bạn họp.
Nhưng não bộ của bạn đã tự động bước vào chế độ làm việc.
Nếu bạn là một nữ doanh nhân, một người mẹ, một người đang học tập và phát triển bản thân, có lẽ bạn đã từng trải qua cảm giác này.
Tôi cũng vậy.
Tôi có ba con trai, điều hành doanh nghiệp, đang học thêm ngoại ngữ, học Thạc sĩ Tâm lý học và đồng thời đảm nhiệm nhiều vai trò trong cộng đồng doanh nghiệp. Chính vì thế, tôi có đủ “tư liệu thực tế” để hiểu vì sao chỉ vài câu hỏi quen thuộc cũng có thể khiến chúng ta kiệt sức.
Điều thú vị là…
Không phải vì chúng ta quá nhạy cảm.
Mà vì não bộ đang làm đúng chức năng của nó.
1. “Doanh nghiệp dạo này thế nào? Doanh thu tháng này được không?”
Đây gần như là câu hỏi mở màn quen thuộc nhất mỗi dịp gặp mặt.
Điều tôi muốn trả lời là:
“Cảm ơn cô chú đã hỏi. Tháng này chưa tốt bằng tháng trước vì tôi đang mất ngủ lúc 2 giờ sáng để lo một hợp đồng lớn.”
Nhưng điều tôi thực sự nói chỉ là:
“Dạ… cũng ổn ạ.”
Điều khiến chúng ta mệt không nằm ở câu hỏi.
Mà ở chỗ não bộ không có nút OFF.
Chỉ cần nghe đến từ “doanh nghiệp”, toàn bộ hệ thần kinh lập tức chuyển sang chế độ CEO.
Theo tâm lý học, hiện tượng này được gọi là Role Spillover (sự lan tràn vai trò).
Đó là khi ranh giới giữa công việc và cuộc sống bị xóa nhòa.
Bạn không còn biết lúc nào mình đang làm việc và lúc nào mình chỉ đơn giản là một người con, một người cháu hay một người mẹ.
Khi điều này kéo dài, não bộ bắt đầu xem mọi cuộc gặp gỡ xã hội đều là nơi bị đánh giá hiệu suất.
Ngay cả trong bữa cơm gia đình.
2. “Bận thế có còn thời gian chăm con không?”
Thoạt nghe, đây giống như một câu hỏi quan tâm.
Nhưng thực ra nó gồm hai lớp nghĩa.
- Lớp thứ nhất: hỏi về con.
- Lớp thứ hai: ngầm đặt câu hỏi về việc bạn có đang làm tròn vai trò người mẹ.
Điều đau nhất là…
Đây cũng chính là câu hỏi mà rất nhiều người mẹ tự hỏi mình mỗi tối.
Khi các con đã ngủ.
Khi cả ngôi nhà yên tĩnh.
Khi chỉ còn lại mình với cảm giác:
“Liệu hôm nay mình đã đủ tốt chưa?”
Tôi có ba con trai.
Tôi hiểu cảm giác ấy không phải từ sách.
Mà từ rất nhiều đêm ngồi nhìn các con ngủ và tự kiểm điểm chính mình.
Điều quan trọng cần nhớ là:
Cảm giác tội lỗi không phải thước đo của một người mẹ.
Thực tế, những người mẹ yêu con nhất thường là người tự trách mình nhiều nhất.
Người thực sự bỏ mặc con thường hiếm khi tự đặt câu hỏi đó.
3. “Trông em mệt thế. Gầy hơn hay béo hơn?”
Có lẽ đây là câu nói bất hủ nhất trong mọi buổi họp mặt gia đình.
Điều thú vị là:
Bạn gần như không thể thắng.
Nếu gầy:
“Phải giữ sức khỏe chứ.”
Nếu tăng cân:
“Cẩn thận nhé.”
Nếu trông khỏe:
“Chắc dạo này nhàn rồi.”
Sau nhiều năm, tôi nhận ra điều khiến mình khó chịu không phải vì thiếu tự tin.
Mà vì cơ thể mình luôn trở thành chủ đề để người khác đánh giá.
Trong khi chính mình còn chưa kịp lắng nghe nó.
Sau một tuần phải xuất hiện trước khách hàng, đối tác, nhân viên…
Thêm một buổi tối tiếp tục bị quan sát cũng đủ khiến hệ thần kinh mệt mỏi.
4. “May mà chồng em ủng hộ”
Thoạt nghe đây giống một lời khen.
Nhưng nếu để ý kỹ…
Nó vô tình đặt thành công của bạn trong khuôn khổ:
“Được chồng cho phép.”
Bạn không còn là người tạo ra giá trị.
Bạn chỉ là người may mắn vì có một người chồng hiểu chuyện.
Lần đầu nghe, tôi mỉm cười.
Lần thứ mười, tôi vẫn cười.
Nhưng trong đầu đã bắt đầu viết một bài phản biện dài.
Sau này tôi hiểu:
Người nói không cố ý làm nhỏ thành tựu của mình.
Họ chỉ đang nhìn thế giới bằng hệ giá trị của thế hệ họ.
Hiểu điều đó giúp tôi bình thản hơn.
Không cần đồng ý.
Nhưng cũng không cần tranh cãi.
5. “Thành công rồi, vậy hạnh phúc chưa?”
Đây là câu hỏi khó nhất.
Và cũng là câu hỏi thật lòng nhất.
Người hỏi thường thực sự quan tâm.
Nhưng điều khó nằm ở chỗ…
Giữa một bữa tiệc đông người, đây không phải nơi để trả lời thật.
Câu trả lời thật có thể là:
“Tôi không biết.”
“Tôi đạt được nhiều điều mình từng mơ.”
“Nhưng đôi lúc vẫn thấy trống rỗng.”
Những câu trả lời ấy cần một không gian đủ an toàn.
Không phải giữa mười cặp mắt đang nhìn.
Thế nên chúng ta chỉ cười.
“Dạ… ổn ạ.”
Vì sao những câu hỏi này khiến chúng ta mệt mỏi?
Điểm chung của cả năm câu hỏi là:
Chúng đều hỏi về kết quả.
- Doanh thu.
- Con cái.
- Ngoại hình.
- Hôn nhân.
- Thành công.
- Hạnh phúc.
Nhưng gần như không câu nào hỏi:
- Bạn đang cảm thấy thế nào?
- Bạn có đang kiệt sức không?
- Bạn đang cần điều gì?
- Bạn có đang hạnh phúc với chính mình không?
Điều đáng nói hơn là…
Đôi khi chính chúng ta cũng chưa từng tự hỏi mình những câu hỏi đó.
Góc nhìn tâm lý học: Điều bạn cần không phải là thêm sức mạnh, mà là thêm không gian
Không phải ai hỏi bạn những câu này đều là người xấu.
Hầu hết họ đều yêu bạn.
Chỉ là họ đang dùng ngôn ngữ yêu thương của thế hệ họ.
Bạn hoàn toàn có quyền mỉm cười và trả lời:
“Dạo này cũng tốt. Hôm khác mình ngồi nói chuyện kỹ hơn nhé.”
Đó không phải né tránh.
Đó là biết lựa chọn đúng không gian cho đúng cuộc trò chuyện.
Điều quan trọng hơn là hãy dành cho chính mình một khoảng lặng để trả lời câu hỏi cuối cùng:
“Mình thực sự đang cảm thấy gì?”
Đó là câu hỏi đáng được trả lời nhất.
Không phải trong một bữa tiệc.
Mà ở một nơi đủ bình yên.
Với một người đủ an toàn để lắng nghe.
Và nếu bạn vẫn chưa tìm thấy nơi ấy…
Có lẽ đã đến lúc bạn bắt đầu tìm về chính mình.
