Dấu Hiệu Mất Kết Nối Với Chính Mình

Mất Kết Nối Với Chính Mình – Dấu Hiệu Nhiều Nữ Doanh Nhân Thành Công Đang Âm Thầm Trải Qua

Có một giai đoạn trong cuộc đời mà tôi ổn với tất cả.

Chỉ trừ với chính mình.

Tôi không biết chính xác giai đoạn đó bắt đầu từ khi nào.

Không có một ngày cụ thể tôi thức dậy và nghĩ:

“Mình đang mất kết nối với bản thân.”

Nó đến rất chậm.

Nhẹ như nước thấm vào tường.

Bạn không nhìn thấy khi nó đang xảy ra.

Chỉ đến một ngày, bạn nhận ra bên trong mình đã xuất hiện một khoảng trống.

Generated image: Quiet reflection in a cozy space


Khi cuộc sống đều ổn nhưng lòng mình lại mờ đi

Thời điểm đó, mọi thứ trong cuộc sống của tôi đều đang vận hành rất tốt.

Công việc phát triển.

BNI ngày càng lớn mạnh.

Ba con khỏe mạnh.

Gia đình bình yên.

Tôi vẫn học tập, vẫn phát triển, vẫn hoàn thành mọi vai trò của mình.

Nếu nhìn từ bên ngoài, có lẽ rất nhiều người sẽ nói:

“Bạn còn mong gì hơn nữa?”

Và đúng.

Tôi cũng từng nghĩ như vậy.

Nhưng có một cảm giác rất khó gọi tên.

Không phải buồn.

Không phải chán.

Không phải kiệt sức.

Mà là…

Mờ.

Giống như tôi đang đứng bên ngoài cuộc đời mình để quan sát nó.

Mọi thứ vẫn diễn ra.

Nhưng tôi không còn thật sự kết nối với những gì mình đang sống.


Tôi không thiếu động lực, tôi chỉ thiếu phương hướng của riêng mình

Có một buổi tối, sau khi các con đã ngủ.

Tôi ngồi trên ghế sofa.

Điện thoại không có thông báo.

Không có cuộc họp.

Không có việc gấp.

Tôi chỉ ngồi yên.

Mười lăm phút trôi qua.

Rồi tôi nhận ra:

Đã rất lâu rồi tôi không còn biết mình thực sự muốn điều gì.

Tôi vẫn làm rất nhiều.

Hoàn thành rất nhiều.

Nhưng tất cả đều là những điều tôi nên làm.

Tôi đáp ứng kỳ vọng của công việc.

Hoàn thành trách nhiệm với gia đình.

Làm tốt vai trò của một người lãnh đạo.

Nhưng tôi gần như quên mất việc hỏi mình một câu rất đơn giản:

“Điều mình thật sự mong muốn là gì?”


Vì sao nhiều người thành công vẫn cảm thấy trống rỗng?

Sau này học về Tâm lý học và đồng hành cùng nhiều doanh nhân, tôi nhận ra mình không phải trường hợp duy nhất.

Đây là trạng thái rất nhiều người thành công đang trải qua.

Họ không thiếu năng lực.

Không thiếu thành tựu.

Không thiếu trách nhiệm.

Điều họ thiếu là sự kết nối với chính mình.

Khi quá lâu chỉ sống theo vai trò, mục tiêu và kỳ vọng của người khác, chúng ta rất dễ quên mất bản thân thực sự cần gì.

Đó là lúc cảm giác trống rỗng xuất hiện.


Có một câu hỏi trẻ con khiến tôi suy nghĩ rất lâu

Một hôm, con trai lớn út tôi:

“Mẹ ơi, mẹ thích làm gì nhất?”

Tôi im lặng vài giây.

Rồi trả lời:

“Mẹ thích ở bên các con.”

Đó là một câu trả lời đúng.

Nhưng chưa đủ.

Sau khi con chạy đi chơi, tôi vẫn ngồi lại với câu hỏi ấy.

Nếu bỏ hết những vai trò của một người mẹ, một người vợ, một doanh nhân…

Thì tôi là ai?

Tôi thích điều gì?

Đó là lần đầu tiên tôi nhận ra:

Đã rất lâu rồi tôi không còn hỏi bản thân những câu hỏi ấy.


Bước đầu tiên để tìm lại chính mình

Điều thú vị là trong giai đoạn đó, tôi chưa biết mình muốn gì.

Nhưng tôi biết rất rõ mình không muốn gì.

Tôi không muốn tiếp tục chạy theo quá nhiều mục tiêu mà không mục tiêu nào thật sự thuộc về mình.

Không muốn sống một cuộc đời chỉ để hoàn thành kỳ vọng.

Không muốn một ngày nhìn lại và nhận ra mình đã rất chăm chỉ…

…nhưng chăm chỉ xây dựng một cuộc sống mà chính mình chưa từng lựa chọn.

Đôi khi, biết điều mình không muốn cũng là một bước rất quan trọng trên hành trình hiểu mình.


Hành trình tìm lại chính mình không bắt đầu bằng một biến cố

Không có khoảnh khắc “giác ngộ”.

Không có một ngày thức dậy rồi mọi thứ bỗng sáng rõ.

Tôi chỉ bắt đầu từ những điều rất nhỏ.

Dành cho mình mười phút ngồi yên mỗi tối.

Cho phép bản thân không cần lúc nào cũng phải hữu ích.

Nói thật với chồng khi mình mệt thay vì luôn trả lời “em ổn”.

Lắng nghe cảm xúc của mình thay vì lập tức tìm cách giải quyết.

Những thay đổi nhỏ ấy dần giúp tôi kết nối lại với chính mình.


Nếu bạn cũng đang cảm thấy mờ…

Có thể cuộc sống của bạn vẫn rất tốt.

Bạn vẫn hoàn thành công việc.

Vẫn chăm sóc gia đình.

Vẫn được mọi người tin tưởng.

Nhưng bên trong, bạn lại cảm thấy mình đang đứng ngoài cuộc đời của chính mình.

Nếu điều đó đúng…

Xin hãy biết rằng:

Bạn không cô đơn.

Và cảm giác ấy không phải là dấu hiệu của sự yếu đuối.

Đó có thể là lời nhắc rằng đã đến lúc bạn dừng lại một chút để lắng nghe chính mình.

Đừng vội tìm câu trả lời.

Hãy bắt đầu bằng việc cho phép mình đặt câu hỏi.

Bởi mọi hành trình trở về đều bắt đầu từ đó.


Nguyễn Thị Ngọc Dung (Jane)

  • Viện trưởng, đồng sáng lập Viện Tâm lý học Doanh nhân và Giáo dục học đường (ESEPI)
  • Giám đốc Tăng trưởng BNI Vùng Hà Nội 6
  • Người đồng hành cùng doanh nhân trên hành trình tìm lại chính mình.

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Lên đầu trang