Tôi muốn kể cho bạn nghe về một người phụ nữ mà tôi rất nể.
Chị tên là Nguyễn Thị Minh Tâm. Nếu gặp chị hôm nay ở Nha Trang, bạn sẽ thấy một nữ doanh nhân điềm đạm: chị làm sản phẩm sức khỏe, đặc sản Việt, và sản xuất yến sào. Nhưng đằng sau sự điềm đạm ấy là một hành trình mà tôi nghĩ nhiều người phụ nữ nên nghe — nhất là những ai đang mệt, đang tự hỏi mình còn đủ sức đi đường dài hay không.
Một cô gái Phú Thọ giữa mùa đông Siberia
Năm mười tám tuổi, cô gái quê Phú Thọ ấy rời nhà, sang Siberia — một trong những vùng đất lạnh giá và khắc nghiệt nhất thế giới — để du học. Và ở lại đó sáu năm.
Bạn thử hình dung: sáu năm xa nhà, tự lập hoàn toàn nơi xứ người, đi qua hết mùa đông này đến mùa đông khác, những mùa đông dài như không có điểm kết. Tôi không ở đó, nên tôi không dám nói thay chị về những đêm cô đơn nhất. Nhưng là một người phụ nữ, tôi hiểu rằng một nơi như thế hoặc sẽ bào mòn ta, hoặc sẽ tôi luyện ta thành một con người khác.
Với Minh Tâm, nó tôi luyện. Chính những năm tháng khắc nghiệt ấy đã rèn cho chị kỷ luật, sức chịu áp lực, và một điều quý hơn cả: chị hiểu ra rằng muốn đi đường dài, con người cần một nội lực vững vàng và một hệ giá trị rõ ràng. Đó là bài học chị mang theo suốt phần đời còn lại.
Từ hướng dẫn viên đến người làm nghề bằng chữ Tâm
Về nước năm 2008, Minh Tâm bước vào ngành du lịch, chuyên sâu thị trường khách Nga. Hơn mười năm, từ một hướng dẫn viên đến người vận hành cả mô hình kinh doanh, chị phục vụ hàng trăm nghìn lượt khách, xây một mạng lưới đối tác bền vững.
Rồi chị nhận ra những vị khách quốc tế của mình đặc biệt quan tâm đến các sản phẩm tốt cho sức khỏe, có nguồn gốc tự nhiên, mang bản sắc Việt. Thế là chị rẽ sang một hướng sâu hơn: kinh doanh sản phẩm sức khỏe và sản xuất yến sào.
Đại dịch COVID-19 ập đến, cả hệ thống phải gián đoạn. Nhiều người đã bỏ cuộc ở đúng khúc đó. Minh Tâm thì chờ. Đến năm 2025, khi thị trường hồi phục, chị mở lại và mở rộng — nhưng vẫn giữ đúng một nguyên tắc mà tôi rất thích: “làm chậm, làm chắc, kiểm soát chất lượng từ gốc, đặt uy tín lâu dài lên hàng đầu.”
Chị chọn yến sào, theo lời chị, vì đó là ngành “gắn trực tiếp với sức khỏe con người, đòi hỏi sự trung thực, kiến thức và chữ Tâm — không cho phép phát triển nóng hay gian dối.”
Và để chứng minh rằng chị sống đúng điều mình bán, tháng 10/2025, ở tuổi ngoài bốn mươi, Minh Tâm hoàn thành cự ly 21km và đạt huy chương tại giải Techcombank Marathon Hà Nội. Chị cũng là thành viên cộng đồng doanh nhân BNI, và cùng học một chương trình rèn kỷ luật với thầy Phạm Thành Long — cũng chính là người thầy trong hành trình học tập của tôi.
Câu chị viết mà tôi tâm đắc nhất, xin trích nguyên văn: “Đi đường dài – sống kỷ luật – kinh doanh bằng chữ Tâm.”
Đến đây, cho tôi được nối tiếp bằng nghề của mình
Minh Tâm là người chăm sóc phần thân cho mọi người — bằng yến sào, bằng sản phẩm tự nhiên, bằng chính kỷ luật thể chất của chị. Còn tôi làm về tâm. Và khi đọc câu chuyện của chị, tôi thấy hai chúng tôi đang nói về cùng một điều, từ hai phía.
Chị viết một câu mà tôi muốn mọi phụ nữ làm kinh doanh đều đọc: “muốn kinh doanh sản phẩm sức khỏe bền vững, trước hết phải sống khỏe và sống có kỷ luật.”
Là người làm tâm lý, tôi xin nói thêm một tầng nữa: sống khỏe và sống có kỷ luật, đến lượt nó, lại mọc lên từ một cái gốc bên trong — từ nội lực và sự bình an của tâm.
Vì tôi gặp quá nhiều phụ nữ nhầm hai thứ với nhau: kỷ luật và gồng ép.
Kỷ luật thật khác gồng ép
Nhìn từ bên ngoài, chúng giống nhau — cùng là cố gắng, cùng là làm điều khó. Nhưng bên trong thì trái ngược.
Gồng ép là ép mình làm điều mình không tin, để chứng minh, để không bị chê, để làm hài lòng ánh mắt người khác. Gồng ép rút cạn năng lượng, vì mỗi ngày bạn đang chiến đấu với chính mình. Nó là thứ đưa người phụ nữ đến kiệt sức, mất ngủ, cáu gắt — và như tôi đã viết ở một bài khác, đến cả những rối loạn của cơ thể.
Kỷ luật thật thì khác. Nó không đến từ sự ép buộc, mà đến từ một nội lực vững và một hệ giá trị rõ ràng — đúng như điều Minh Tâm học được ở Siberia. Khi bạn biết rõ mình là ai và mình muốn đi đâu, kỷ luật không còn là gồng. Nó trở thành một dòng chảy tự nhiên. Bạn dậy sớm không phải vì sợ, mà vì bạn thương chính mình. Bạn “làm chậm, làm chắc” không phải vì bị bắt, mà vì bạn có đủ bình an để không cần chạy nóng.
Đó là lý do có những người phụ nữ càng làm càng cạn, lại có những người như Minh Tâm — làm rất nhiều mà vẫn giữ được sự điềm đạm và sức bền. Khác nhau không nằm ở việc ai chăm chỉ hơn. Khác nhau nằm ở chỗ: một bên đang gồng từ nỗi sợ, một bên đang đi từ nội lực.
Tôi viết điều này không phải từ lý thuyết
Đã có một quãng dài tôi là người đàn bà gồng. Tôi làm được rất nhiều thứ, trong mắt mọi người là ổn, nhưng bên trong thì cạn. Tôi kỷ luật, nhưng là thứ kỷ luật mọc từ nỗi sợ bị đánh giá, chứ không phải từ bình an. Và cái giá của nó, cơ thể tôi đã thay tôi trả.
Phải mất một thời gian tôi mới học được điều mà Minh Tâm dường như đã thấm từ những mùa đông Siberia: sức bền thật không đến từ việc siết chặt bản thân hơn nữa, mà đến từ việc quay về chăm cái gốc bên trong — nghe lại tiếng nói thật của mình, biết mình là ai, và sống từ chỗ đó.
Chữ “Tâm” trong tên chị, tôi nghĩ, không phải ngẫu nhiên.
Nếu hôm nay bạn mang một điều về
Thì mong bạn nhớ: chăm sức khỏe là đúng, và hãy chăm cả phần thân như Minh Tâm chỉ — ăn lành, ngủ đủ, vận động, dùng những sản phẩm tử tế. Nhưng đừng quên cái gốc. Một cơ thể khỏe rất cần một cái tâm an để nương vào.
Nếu bạn nhận ra mình đang gồng nhiều hơn là đang sống — có lẽ bạn sẽ thấy mình trong bài tôi từng viết: Sống từ trong ra ngoài nghĩa là gì? Và nếu bạn muốn một người ngồi xuống bên mình để bắt đầu quay về, tôi có một cuốn sách nhỏ tặng bạn: THỨC — Có người đang chờ bạn trở về.
Còn với chị Minh Tâm — cảm ơn chị, vì đã sống một câu chuyện nhắc tôi rằng đi đường dài và đi bằng chữ Tâm, hóa ra là một.
Bài viết được viết từ trang giới thiệu “Minh Tâm Nha Trang là ai?” của chị Nguyễn Thị Minh Tâm — nhà sáng lập thương hiệu Sống Khỏe Cùng Tâm (Nha Trang). Mọi câu trích trong ngoặc kép là nguyên văn của chị. Bạn có thể tìm hiểu thêm về chị và các sản phẩm sức khỏe tại minhtamnhatrang.com.
