Bốn ngày. Tôi muốn bắt đầu bằng con số đó.
Trong bốn ngày, từ 29/06 đến 02/07, tôi ngồi xuống và dựng gần trọn một hệ thống — một cuốn sách hai trăm trang, mấy bài blog, những trang thu hút khách, một trang bán hàng cho khóa học tôi ấp ủ bao năm. Không phải vài dòng ghi chú. Là những thành phẩm hoàn chỉnh, đăng được, bán được.
Điều tôi muốn kể với bạn không phải con số đó. Mà là: bốn ngày ấy chỉ có thể xảy ra vì một thứ đã thay đổi bên trong tôi trước đó — nhờ việc học cùng thầy Phạm Thành Long. Và sự thay đổi ấy mới là thứ tôi biết ơn.
Tôi không thiếu kiến thức — tôi thiếu một cái khung
Tôi sẽ nói thật một điều mà nhiều người ở vị trí tôi ngại thừa nhận.
Trước khi đi học, tôi không thiếu chất liệu. Tôi có cả một kho bên trong: kiến thức tâm lý học, kinh nghiệm đồng hành với các chủ doanh nghiệp, một mạng lưới rộng, và những trải nghiệm đời thật của chính mình. Cái tôi thiếu không phải là biết thêm. Cái tôi thiếu là một cái khung để biến tất cả những thứ rời rạc đó thành một thứ gì có hình, đến được với người cần.
Tôi giống một người có đầy nguyên liệu trong bếp mà không có công thức. Nên tôi cứ đứng đó, năm này qua năm khác, làm tốt nhiều việc nhưng không việc nào thực sự thành hình.
Rồi tôi làm một việc: tôi thừa nhận mình còn thiếu, và tôi đi tìm thầy. Tôi ghi danh chương trình Eagle, khóa IPS – Internet Power System của luật sư Phạm Thành Long.
Ba thứ thầy trao, và cảm giác khi nhận ra chúng
Buổi đầu tiên, thầy không dạy tôi cách bán hàng. Thầy giao hai bài tập nghe rất lạ: Inner World và Outer World — nhìn vào trong để biết mình có gì, rồi nhìn ra ngoài để biết thế giới cần gì. Và chỉ cho tôi điểm giao thoa giữa hai bức tranh ấy.
Tôi vẫn nhớ cảm giác khi hai tấm bản đồ chồng lên nhau. Không phải một khoảnh khắc “à-ha” ồn ào. Nó lặng lẽ hơn — như lần đầu sau nhiều năm, tôi nhìn thấy rõ con đường của mình, và hiểu ra rằng những năm lòng vòng, những cái bẫy làm-nhiều-thứ, hóa ra đều là nguyên liệu cho đúng một việc.
Rồi thầy dạy tôi thứ thứ hai: Phễu sản phẩm thông tin. Không phải một mẹo lẻ, mà cả một kiến trúc — từ bài tạo uy tín, đến mạng xã hội, blog, trang thu hút khách, đến trang bán hàng. Mỗi mảnh làm đúng một việc và chuyền người đọc sang mảnh kế. Lần đầu tiên tôi hiểu: giá trị của tôi cần một cỗ máy để đến được với người cần, chứ không thể nằm mãi trong đầu tôi.
Và thầy dạy tôi thứ tôi biết ơn nhất: kể chuyện. Một khung 7 thành phần để biến một sự việc khô khan thành câu chuyện khiến người nghe nhìn thấy chính mình trong đó. Là người cả đời mê tâm lý và lắng nghe con người, tôi thấy mình về nhà trong bài học ấy. Hóa ra thứ tôi giỏi nhất — thấu cảm, chạm vào cảm xúc người khác — cuối cùng đã có một cái khung để thành nghề.
Sự thay đổi lớn nhất: từ làm việc lẻ sang tư duy hệ thống
Đây là chỗ tôi thấy mình khác hẳn con người cũ.
Trước kia, nếu bắt tay làm, tôi sẽ làm từng việc rời: hôm nay viết một bài, mai nghĩ một ý. Sau khóa học, tôi không còn làm như vậy. Tôi bắt đầu vận hành một kiến trúc: mỗi thành phẩm được đặt đúng một tầng trong phễu, dựa trên chất liệu thật của chính mình, có nguồn, có ghi công, có lưu lại để dùng tiếp.
Bốn ngày cuối tháng Sáu là lần đầu tôi thấy rõ sự thay đổi ấy bằng thành phẩm cầm được:
- Một cuốn sách — “Có người đang chờ bạn trở về”, hơn 200 trang, 27 chương, kèm 27 bức tranh minh họa, đã lên bản sách lật online.
- Nhiều bài blog đã đăng, viết từ trải nghiệm thật và có dẫn nguồn học thuật đàng hoàng.
- Những trang thu hút khách đã chạy được, nối với hệ thống email tự động.
- Một trang bán hàng cho khóa Hành trình Trở về — chương trình tôi ấp ủ bao năm, nay đã đón những người học đầu tiên.
Nhưng thứ tôi trân trọng hơn cả đống thành phẩm đó, là cách tôi nghĩ bây giờ. Tôi không còn hỏi “viết giúp tôi một bài” nữa. Tôi hỏi “mảnh này nằm ở đâu trong hệ thống, nó đưa người đọc đi tiếp đến đâu”. Người ta gọi đó là tư duy hệ thống. Tôi gọi đó là món quà lớn nhất thầy để lại trong tôi.
Một lời thành thật, để không tô hồng
Tôi không muốn kể cho bạn một câu chuyện màu hồng, vì như thế là phản bội chính những gì thầy dạy về sự trung thực.
Tốc độ bốn ngày ấy có phần lớn nhờ đòn bẩy công cụ, và nhờ tôi đã có sẵn một nền thật: tấm bằng Thạc sĩ Tài chính ở Singapore, những năm học tâm lý, mạng lưới BNI, và câu chuyện đời thật của chính mình. Đòn bẩy chỉ khuếch đại — nhưng cái được khuếch đại phải là của mình thì kết quả mới không rỗng.
Và phễu tôi dựng mới xong phần khung. Vẫn còn cả chặng đường phía trước: đưa người thật vào, đo kết quả thật. Tôi kể phần này ra vì tôi tin: một người thầy đúng không dạy bạn khoe thành tích — thầy dạy bạn nhìn thẳng vào chỗ mình còn thiếu.
Điều một người thầy đúng thật sự trao cho bạn
Nếu bạn hỏi tôi học được điều lớn nhất gì, tôi sẽ không nói đó là một kỹ thuật.
Một người thầy đúng không đưa bạn câu trả lời. Thầy đưa bạn cái khung để tự tìm ra câu trả lời của chính mình — thứ bạn giữ được cả đời, mang đi đâu cũng dùng. Thầy không biến tôi thành bản sao của thầy. Thầy giúp tôi trở thành phiên bản rõ ràng nhất của chính tôi.
Nếu bạn tò mò về người thầy ấy, ông đã kể về mình đầy đủ ở đây: Phạm Thành Long là ai.
Còn nếu bạn cũng đang mang trong mình một giá trị mà chưa biết cách đưa nó ra thế giới — thì tôi mong câu chuyện này nhắc bạn một điều: bạn có thể không thiếu chất liệu. Bạn chỉ đang thiếu một cái khung, và đôi khi, một người dẫn đường.
Ghi công: Khung 7 thành phần kể chuyện trong bài học từ thầy Phạm Thành Long (chương trình Eagle — long.vn). Kỹ thuật câu chuyện thôi miên học từ cuốn Thôi miên bằng ngôn từ (Hypnotic Writing) của Joe Vitale, qua khóa IPS.
Nguyễn Thị Ngọc Dung — đồng sáng lập Viện Tâm lý học Doanh nhân & Giáo dục Học đường, Giám đốc Đại sứ BNI, mẹ của ba cậu con trai. Thạc sĩ Quản trị Kinh doanh — Tài chính (Singapore, 2009), hiện đang theo học Thạc sĩ Tâm lý học tại ĐH Sư phạm Hà Nội.
