Về Tôi — Và Những Điều Rất Nhỏ Làm Nên Con Người Tôi

Nguyễn Thị Ngọc Dung

Có một điều tôi làm mà mỗi lần kể ra, nhiều người đều bật cười.

Họ tưởng tôi nói đùa.

Giữa đêm, khi cả thành phố đã lên đèn và nhiều gia đình chuẩn bị đi ngủ, nhà tôi lại chất đồ lên xe. Không phải để chạy cho kịp một chuyến bay, cũng chẳng phải vì có việc gấp.

Chúng tôi chỉ đơn giản là… lái xe về phía một nơi chưa từng đến.

Không đặt khách sạn.

Không lên lịch trình.

Không biết sáng mai sẽ ngủ ở đâu.

Chỉ biết rằng phía trước là một con đường mới.

Ba cậu con trai ngồi phía sau ríu rít đoán xem lần này bố sẽ rẽ trái hay rẽ phải. Có khi chỉ mới chạy được hơn trăm cây số, cả nhà đã đói meo.

Thế là chồng tôi dừng xe ở một khoảng đất trống ven đường.

Anh mở cốp xe.

Chiếc bếp ga mini quen thuộc được lấy ra.

Tôi đặt nồi nước lên.

Chỉ ít phút sau, giữa màn đêm yên tĩnh, năm mẹ con bố con ngồi quây lại quanh một nồi mì tôm nghi ngút khói. Đèn pha của chiếc xe hắt ra một khoảng sáng nhỏ. Xa hơn một chút là bóng tối, tiếng côn trùng và bầu trời đầy sao.

Không nhà hàng.

Không bàn ghế đẹp.

Không ai chụp ảnh để đăng mạng xã hội.

Nhưng mỗi lần nhớ lại, tôi đều thấy lòng mình bình yên lạ.

Có người từng hỏi tôi:

“Chị đi nhiều như vậy để tìm điều gì?”

Tôi nghĩ rất lâu rồi trả lời:

“Tôi không đi để tìm một nơi đẹp. Tôi đi để tìm những khoảnh khắc cả nhà thật sự ở bên nhau.”

Có lẽ vì vậy mà trong ký ức của tôi, không phải những khách sạn năm sao hay những điểm du lịch nổi tiếng là điều ở lại lâu nhất.

Điều còn ở lại là tiếng cười của ba đứa trẻ khi tranh nhau gói gia vị cuối cùng.

Là ánh mắt chồng tôi nhìn tôi qua làn hơi ấm bốc lên từ nồi mì.

Là cảm giác cả gia đình cùng ngồi trên mặt đất, ăn một bữa tối giản dị mà ngon đến lạ.

Tôi luôn tin rằng hạnh phúc hiếm khi nằm ở đích đến.

Nó thường xuất hiện trên đường đi.

Có khi chỉ là một nồi mì tôm giữa đêm.

Và nếu bạn hỏi tôi:

“Chị là ai?”

Có lẽ tôi sẽ kể bạn nghe câu chuyện ấy trước tiên.

Bởi trong nồi mì tôm ven đường đó có gần như tất cả những điều tôi tin.

Rằng cuộc sống không phải là một cuộc chạy đua để tích lũy thật nhiều.

Mà là hành trình học cách hiện diện trọn vẹn với những người mình yêu.


Nguyễn Thị Ngọc Dung cùng gia đình ba thế hệ

Kỷ niệm 15 năm ngày cưới của vợ chồng tôi — gia đình ba thế hệ, gốc rễ và điểm tựa bình yên của tôi.

Người ta biết tôi qua những vai. Nhưng tôi muốn kể bạn nghe phần còn lại.

Nếu chỉ nhìn vào hồ sơ, có lẽ bạn sẽ thấy một danh sách khá dài.

Tôi từng học Đại học Ngoại thương.

Tôi có bằng Thạc sĩ Quản trị Kinh doanh chuyên ngành Tài chính tại Singapore.

Tôi từng làm việc trong lĩnh vực ngân hàng.

Hiện tôi là cố vấn doanh nghiệp gia đình, đồng sáng lập Viện Tâm lý học Doanh nhân & Giáo dục Học đường (ESEPI), tham gia nhiều hoạt động cộng đồng doanh nhân, đồng thời là mẹ của ba cậu con trai.

Những chức danh ấy đều đúng.

Nhưng chúng không phải là tôi.

Ít nhất là không hoàn toàn.

Một tờ giới thiệu có thể kể bạn nghe tôi đã học ở đâu.

Đã làm gì.

Đang giữ vai trò nào.

Nhưng nó không kể được điều gì làm trái tim tôi rung động.

Không kể được vì sao giữa đêm tôi vẫn ngồi đọc một cuốn sách tâm lý học mà quên cả thời gian.

Không kể được vì sao tôi dễ xúc động khi nghe ai đó lần đầu tiên dám nói thật về nỗi đau của mình.

Không kể được vì sao tôi có thể ngồi hàng giờ chỉ để lắng nghe một người kể về cuộc đời họ.

Con người vốn kỳ lạ như thế.

Có những thứ càng quan trọng thì càng khó viết lên danh thiếp.

Nên hôm nay, tôi muốn kể bạn nghe phần còn lại.

Phần mà những dòng giới thiệu ngắn gọn thường không đủ chỗ để chứa.


Tôi yêu con người – đến mức muốn hiểu điều gì đang diễn ra bên trong họ

Có những người mê kinh doanh.

Có người mê công nghệ.

Có người bị cuốn hút bởi những con số.

Còn tôi…

Tôi luôn bị cuốn hút bởi con người.

Không phải con người trên sân khấu.

Không phải những phiên bản chỉn chu ngoài xã hội.

Mà là con người khi cánh cửa khép lại.

Là người phụ nữ mạnh mẽ ngoài đời nhưng tối về lại ngồi khóc một mình trong xe.

Là người doanh nhân vừa ký được hợp đồng lớn nhưng vẫn không ngủ nổi vì cảm thấy mình chưa đủ tốt.

Là người mẹ luôn mỉm cười trước mặt con nhưng lại lặng lẽ tự trách mình sau mỗi lần nổi nóng.

Không hiểu từ bao giờ, tôi bắt đầu có thói quen quan sát.

Quan sát ánh mắt.

Quan sát cách một người ngập ngừng trước khi trả lời.

Quan sát khoảng lặng giữa hai câu nói.

Tôi nhận ra rất nhiều điều quan trọng không nằm ở những gì con người nói.

Mà nằm ở những gì họ không nói.

Có những đêm đã hơn mười một giờ.

Đáng lẽ tôi nên ngủ.

Nhưng tôi vẫn ngồi đọc thêm vài trang sách về tâm lý học.

Không phải vì sắp thi.

Không phải vì cần một tấm bằng.

Mà vì mỗi lần hiểu thêm một chút về cách con người vận hành, tôi lại thấy mình khiêm tốn hơn.

Tại sao có người luôn cầu toàn?

Tại sao có người rất thành công nhưng lúc nào cũng thấy mình chưa đủ?

Tại sao có những đứa trẻ lớn lên trong cùng một gia đình nhưng mang theo những vết thương rất khác nhau?

Mỗi câu hỏi đều mở ra một cánh cửa mới.

Và càng đi sâu, tôi càng nhận ra một điều rất đẹp.

Đằng sau những hành vi khiến ta khó hiểu nhất thường là một nhu cầu chưa từng được lắng nghe.

Có lẽ vì vậy mà từ rất sớm, rất nhiều người tìm đến tôi để tâm sự.

Không phải vì tôi có câu trả lời.

Mà vì họ cảm thấy an toàn.

Tôi không cố sửa họ.

Không vội khuyên.

Không nói rằng họ nên mạnh mẽ hơn.

Tôi chỉ ở đó.

Lắng nghe.

Và đôi khi, chỉ cần có một người thật sự lắng nghe, người đối diện đã tự tìm được câu trả lời của mình.

Nhiều năm sau, khi bước vào con đường học tâm lý học một cách bài bản, tôi mới hiểu vì sao mình luôn yêu công việc ấy đến vậy.

Bởi tận sâu bên trong, điều khiến tôi hạnh phúc nhất chưa bao giờ là thành tích.

Mà là khoảnh khắc một người nhìn vào chính mình bằng ánh mắt dịu dàng hơn trước.

Đó là khoảnh khắc tôi tin rằng sự chữa lành đã bắt đầu.


Tôi đã đi một vòng rất dài mới về đúng nơi trái tim mình vẫn luôn ở

Nếu nhìn lại cuộc đời, tôi thấy mình không đi theo một con đường thẳng.

Nó giống một dòng sông hơn.

Có những khúc quanh mà khi đang đi qua, tôi từng nghĩ mình đã đi sai.

Nhưng nhiều năm sau nhìn lại, tôi mới hiểu rằng chính những khúc quanh ấy đã đưa tôi về đúng nơi mình thuộc về.

Tôi tốt nghiệp Đại học Ngoại thương năm 2008.

Ngày cầm tấm bằng trên tay, giống như rất nhiều người trẻ khác, tôi tin rằng cuộc sống phía trước sẽ đi theo một kế hoạch khá rõ ràng.

Tôi không ngờ rằng chỉ ít lâu sau, mình sẽ xách một chiếc vali sang Singapore.

Một mình.

Mang theo rất nhiều kỳ vọng.

Và cũng mang theo rất nhiều điều mình chưa biết.

Nguyễn Thị Ngọc Dung chia sẻ trước đám đông

Singapore – nơi tôi học nhiều hơn một tấm bằng

Ngày tôi sang Singapore, hành lý của tôi không nhiều.

Một chiếc vali.

Một vài bộ quần áo.

Ít tiền tiết kiệm.

Rất nhiều kỳ vọng.

Và cũng rất nhiều ngây thơ.

Ở tuổi đôi mươi, người ta thường nghĩ mình đã đủ lớn để tự lo cho cuộc đời mình. Chỉ đến khi thật sự bước vào một đất nước xa lạ, tôi mới hiểu giữa “nghĩ mình trưởng thành” và “thật sự trưởng thành” còn cách nhau rất xa.

Ba tháng đầu tiên ở Singapore là khoảng thời gian tôi không bao giờ quên.

Không phải vì những tòa nhà đẹp.

Không phải vì hệ thống tàu điện hiện đại.

Mà vì đó là lần đầu tiên tôi hiểu cảm giác một người phải tự chịu trách nhiệm hoàn toàn cho mọi quyết định của mình.

Tôi mất tiền cọc thuê nhà.

Đó là số tiền không hề nhỏ với một du học sinh.

Tôi phải chuyển chỗ ở liên tục.

Có những ngày vừa học vừa lo không biết tuần sau mình sẽ ở đâu.

Có những việc tưởng như rất đơn giản ở Việt Nam, sang đó lại trở thành một thử thách.

Mở tài khoản.

Đi xe buýt.

Thuê phòng.

Mua đồ.

Làm quen với cách người Singapore giao tiếp.

Hiểu luật lệ.

Hiểu văn hóa.

Hiểu rằng ở đây, không ai có nghĩa vụ giúp mình nếu mình không chủ động.

Có những buổi tối, tôi đi bộ rất lâu trên đường về ký túc.

Không phải vì đường xa.

Mà vì trong đầu có quá nhiều câu hỏi.

“Mình có làm đúng không?”

“Mình có đủ khả năng không?”

“Mình có đang khiến bố mẹ thất vọng không?”

Đó là lần đầu tiên tôi cảm nhận rõ sự cô đơn của một người trưởng thành.

Không phải cô đơn vì không có bạn.

Mà vì không còn ai có thể quyết định thay mình.


Có những bài học chỉ có thể học bằng… trả giá

Nhìn lại bây giờ, tôi biết mình đã trả khá nhiều “học phí cuộc đời”.

Nếu ngày ấy có ai hướng dẫn kỹ hơn, có lẽ tôi đã tránh được không ít sai lầm.

Nhưng cũng chính những va vấp ấy khiến tôi thay đổi cách nhìn về cuộc sống.

Tôi nhận ra rằng, đôi khi một lời chia sẻ đúng lúc có thể giúp ai đó tiết kiệm được rất nhiều thời gian, tiền bạc và nước mắt.

Ý nghĩ ấy cứ ở trong tôi.

Ngày càng rõ.

Ngày càng thôi thúc.

Tôi bắt đầu kết nối với các trường học tại Singapore.

Tìm hiểu về hệ thống giáo dục.

Gặp gỡ nhiều du học sinh Việt Nam.

Lắng nghe họ kể những khó khăn rất giống mình từng trải qua.

Tôi nghĩ:

“Nếu mình đã đi trước một đoạn đường, biết đâu mình có thể cầm tay một người đi sau.”

Đó là lý do khi trở về Việt Nam, tôi mở một trung tâm tư vấn du học Singapore.

Nhiều người nghĩ tôi nhìn thấy một cơ hội kinh doanh.

Thật ra…

Tôi nhìn thấy chính cô gái của mấy năm trước.

Một cô gái loay hoay giữa một đất nước xa lạ.

Một cô gái chỉ cần có một người đi trước chỉ cho vài điều rất nhỏ.

Tôi không mở trung tâm với tâm thế sẽ kiếm thật nhiều tiền.

Tôi mở nó bằng mong muốn giúp những bạn trẻ sang Singapore có một khởi đầu nhẹ nhàng hơn tôi ngày trước.

Có những buổi tối tôi ngồi hàng giờ chỉ để hướng dẫn một bạn cách tìm nhà.

Có khi gọi điện sang tận nơi để hỏi giúp.

Có khi chia sẻ từng kinh nghiệm rất nhỏ mà sách vở không dạy.

Tôi vui khi thấy các bạn ổn định cuộc sống.

Vui khi nhận được tin nhắn:

“Chị ơi, em tìm được chỗ ở rồi.”

“Chị ơi, em nhập học rồi.”

Những niềm vui ấy rất thật.

Đến tận bây giờ, tôi vẫn nhớ.


Có những giấc mơ không thất bại – chúng chỉ hoàn thành sứ mệnh của mình

Trung tâm du học chỉ tồn tại hơn một năm.

Hết vốn.

Nợ nần.

Buộc phải dừng lại.

Nếu nhìn từ bên ngoài, đó là một thất bại.

Ngày ấy, tôi cũng từng buồn.

Từng tự hỏi:

“Mình đã cố gắng như vậy rồi, sao vẫn không đủ?”

Nhưng nhiều năm sau, tôi nhìn câu chuyện ấy bằng một ánh mắt khác.

Nếu mục tiêu duy nhất của nó là kiếm tiền, có lẽ tôi đã thất bại.

Nhưng nếu mục tiêu là giúp một số bạn trẻ bớt chông chênh trên hành trình du học…

Thì nó đã hoàn thành sứ mệnh.

Tôi chưa bao giờ tiếc khoảng thời gian ấy.

Bởi có những điều không thể đo bằng doanh thu.

Chúng được đo bằng số người mình từng giúp.

Có những hạt giống mình gieo không nở thành một doanh nghiệp lớn.

Nhưng lại nở thành một phiên bản trưởng thành hơn của chính mình.


BIDV – nơi tôi học được thế nào là kỷ luật

Sau khi tốt nghiệp MBA, tôi trở về Việt Nam.

Giống như nhiều người trẻ lúc ấy, tôi mang theo rất nhiều hoài bão.

Tôi vào làm tại BIDV – Hội sở chính.

Ở Trung tâm Tác nghiệp Tài trợ Thương mại.

Đó là công việc mà rất nhiều người mơ ước.

Môi trường chuyên nghiệp.

Quy trình rõ ràng.

Đồng nghiệp giỏi.

Khối lượng công việc lớn.

Năm năm ở BIDV cho tôi rất nhiều điều.

Tôi học được tính kỷ luật.

Sự chính xác.

Tinh thần trách nhiệm.

Cách một hệ thống lớn vận hành.

Tôi biết ơn khoảng thời gian ấy.

Bởi nó rèn cho tôi nền tảng mà sau này khi điều hành doanh nghiệp, tôi vẫn sử dụng mỗi ngày.

Nhưng cùng lúc đó…

Có một điều khác cũng lớn dần lên trong tôi.

Một cảm giác rất khó gọi tên.

Mỗi ngày tôi dành hàng chục tiếng đồng hồ trước màn hình máy tính.

Những con số.

Những hồ sơ.

Những quy trình.

Tôi làm tốt công việc.

Nhưng càng làm, tôi càng nhận ra mình đang thiếu một điều.

Tôi nhớ con người.

Tôi nhớ những cuộc trò chuyện.

Tôi nhớ cảm giác được nhìn thấy ai đó thay đổi sau một cuộc gặp.

Có những lúc tôi tự hỏi:

“Nếu cả đời mình cứ tiếp tục như thế này, mình có hạnh phúc không?”

Ngày ấy tôi chưa có câu trả lời.

Tôi chỉ biết rằng trái tim mình vẫn đang khẽ gõ từ bên trong.

Nó nói rất nhỏ.

Nhưng không bao giờ im lặng.


Nguyễn Thị Ngọc Dung đang làm việc bên laptop

Những năm tháng miệt mài với công việc đã dạy tôi kỷ luật và sự bền bỉ.

Có những lần rẽ không nằm trong kế hoạch

Năm 2015.

Cuộc đời lại đưa tôi đến một ngã rẽ khác.

Doanh nghiệp gia đình rơi vào giai đoạn khó khăn.

Đó không chỉ là một công ty.

Đó là nơi tuổi thơ tôi lớn lên.

Tôi vẫn nhớ mùi của những bao hạt giống.

Nhớ những ngày theo bố mẹ đến kho hàng.

Nhớ những câu chuyện về từng mùa vụ.

Với nhiều người, đó chỉ là một doanh nghiệp.

Với tôi, đó là một phần ký ức của gia đình.

Nhìn bố mẹ lo lắng.

Nhìn bao công sức nhiều năm đứng trước nguy cơ đổ vỡ.

Tôi biết mình không thể đứng ngoài.

Không phải vì ai yêu cầu.

Mà vì trái tim tôi không cho phép.

Tôi quay về.

Bắt đầu lại.

Học một lĩnh vực hoàn toàn khác.

Đối diện với những khó khăn rất khác.

Có những ngày tưởng như không nhìn thấy lối ra.

Nhưng cũng chính những năm tháng ấy, tôi hiểu thế nào là trách nhiệm.

Trách nhiệm không phải là làm điều mình thích.

Mà là có mặt khi điều mình yêu cần mình nhất.

Ngày hôm nay, doanh nghiệp đã ổn định.

Chồng tôi là người trực tiếp điều hành.

Còn tôi lùi về phía sau với vai trò cố vấn.

Mỗi lần nhìn lại, tôi không nghĩ mình đã hy sinh.

Tôi chỉ thấy biết ơn vì đã có cơ hội góp một phần nhỏ để giữ gìn điều mà bố mẹ đã dành cả thanh xuân để gây dựng.

Và cũng chính trong những năm tháng vừa làm doanh nghiệp, vừa đồng hành với rất nhiều con người, tôi nhận ra một sự thật quan trọng:

Điều khiến doanh nhân kiệt sức hiếm khi chỉ là công việc.

Thứ khiến họ mệt nhất thường là những điều diễn ra bên trong chính mình.

Đó cũng là lúc con đường của tôi bắt đầu rẽ sang một hướng hoàn toàn khác…

Nguyễn Thị Ngọc Dung đời thường bên vườn hồng

Tôi đã đi rất xa… chỉ để trở về với con người

Có một thời gian, tôi tự hỏi mình một câu hỏi rất đơn giản.

Nếu không còn chức danh.

Không còn doanh nghiệp.

Không còn những mục tiêu phải đạt.

Thì điều gì khiến mình muốn thức dậy mỗi sáng?

Ngày ấy tôi chưa trả lời được ngay.

Nhưng cuộc đời luôn có cách đưa ta đến gần câu trả lời hơn, từng chút một.

Sau nhiều năm đi qua tài chính, ngân hàng, kinh doanh, rồi điều hành doanh nghiệp gia đình, tôi nhận ra một điều rất lạ.

Dù làm ở lĩnh vực nào, cuối cùng tôi cũng quay về với con người.

Trong những cuộc họp, điều khiến tôi quan tâm nhất không chỉ là doanh số.

Mà là người đang ngồi trước mặt mình.

Họ đang thật sự nghĩ gì?

Điều gì khiến họ mất động lực?

Tại sao một người rất giỏi lại không dám nhận cơ hội lớn hơn?

Tại sao có người có mọi thứ mà vẫn không thấy hạnh phúc?

Càng đặt nhiều câu hỏi như thế, tôi càng thấy mình bị cuốn hút bởi thế giới nội tâm.

Tôi bắt đầu học coaching.

Rồi NLP.

Rồi những chương trình về tâm lý học ứng dụng.

Rồi chứng chỉ bồi dưỡng tâm lý học đường.

Và đến một ngày, ở tuổi mà nhiều người nghĩ chỉ nên tập trung phát triển sự nghiệp, tôi lại quyết định quay trở lại giảng đường.

Không phải để có thêm một tấm bằng.

Mà để học một cách nghiêm túc về điều mình yêu.

Hiện nay, tôi đang theo học Thạc sĩ Tâm lý học tại Đại học Sư phạm Hà Nội.

Nhiều người hỏi:

“Ở tuổi này rồi, học để làm gì?”

Tôi thường mỉm cười.

Bởi với tôi, học chưa bao giờ là để chứng minh mình biết.

Học là để mỗi ngày nhận ra mình còn quá nhiều điều chưa biết.

Có lẽ chính cảm giác ấy khiến tôi luôn thấy mình vẫn còn rất trẻ.


Nguyễn Thị Ngọc Dung đang học tập tại một khoá học

Trong một khoá học tại Nha Trang, tháng 6/2026 — với tôi, học chưa bao giờ là để chứng minh, mà để mỗi ngày hiểu thêm về con người.

Tôi không muốn giúp người khác mạnh mẽ hơn

Tôi muốn giúp họ được là chính mình.

Có một điều tôi quan sát thấy sau nhiều năm làm việc với doanh nhân.

Rất nhiều người trong số họ mạnh mẽ.

Rất giỏi.

Rất có trách nhiệm.

Họ gánh công ty.

Gánh nhân viên.

Gánh gia đình.

Gánh cha mẹ.

Gánh cả kỳ vọng của rất nhiều người.

Nhưng rất ít người hỏi họ:

“Hôm nay bạn có ổn không?”

Tôi từng gặp những người phụ nữ điều hành doanh nghiệp hàng trăm nhân sự.

Ra ngoài ai cũng nể.

Về đến nhà lại ngồi khóc một mình trong xe vài phút rồi mới bước vào cửa.

Tôi từng gặp những người đàn ông rất thành đạt.

Có thể đưa ra những quyết định hàng tỷ đồng.

Nhưng lại không biết nói với vợ rằng mình đang mệt.

Điều đó khiến tôi hiểu rằng…

Thứ doanh nhân thiếu nhất nhiều khi không phải kỹ năng.

Mà là một nơi đủ an toàn để được thành thật với chính mình.

Đó cũng là lý do sau này tôi cùng những người đồng hành thành lập Viện Tâm lý học Doanh nhân và Giáo dục Học đường (ESEPI).

Chúng tôi không mong trở thành nơi dạy người ta thành công hơn.

Chúng tôi mong tạo ra một không gian để con người được trở về với chính mình.

Bởi tôi tin rằng, khi một người hiểu mình, họ sẽ biết cách sống đúng với giá trị của mình.

Và khi bên trong bình an hơn, bên ngoài cũng sẽ thay đổi.


Tôi có một giấc mơ vẫn đang lớn lên từng ngày

Nếu hỏi tôi điều gì khiến mình háo hức nhất mỗi khi nghĩ về tương lai.

Có lẽ đó là…

Viết sách.

Không chỉ một cuốn.

Mà nhiều cuốn.

Có những câu chuyện tôi mang theo suốt nhiều năm.

Có những trải nghiệm tôi nghĩ nếu chỉ giữ cho riêng mình thì thật lãng phí.

Tôi muốn viết về cô bé ngày xưa.

Một cô bé thường xuyên mất ngủ.

Hay lo âu.

Ngồi khóc một mình bên bàn thờ ông nội mà không biết phải nói với ai.

Tôi muốn kể về người phụ nữ sau này.

Người đã đi qua rất nhiều vai.

Đã từng nghĩ mình phải mạnh mẽ mọi lúc.

Đã từng sống nhiều năm chỉ để cố gắng trở thành phiên bản mà người khác mong đợi.

Rồi cuối cùng học được rằng…

Điều can đảm nhất không phải là chứng minh mình giỏi.

Mà là dám sống thật.

Tôi cũng muốn viết về doanh nhân.

Không phải những câu chuyện thành công.

Mà là những khoảng lặng phía sau thành công.

Những đêm mất ngủ.

Những lần hoài nghi.

Những nỗi cô đơn mà rất ít người nhìn thấy.

Tôi tin rằng khi một người được đọc thấy chính mình trong câu chuyện của người khác, họ sẽ bớt cô đơn đi rất nhiều.

Có lẽ đó là lý do tôi luôn muốn viết.


Những điều nhỏ bé làm nên con người tôi

Tôi thích ngồi rất lâu để nói về triết lý sống.

Không phải kiểu triết lý cao siêu.

Mà là những câu hỏi rất đời thường.

“Tại sao điều này lại xảy ra?”

“Cuộc đời đang muốn dạy mình điều gì?”

Mỗi biến cố đều giống như một người thầy.

Có bài học đến rất nhẹ.

Có bài học phải trả bằng nước mắt.

Nhưng sau tất cả, tôi đều muốn giữ lại điều mà cuộc đời muốn trao.

Tôi cũng thích nói về tình yêu.

Về hôn nhân.

Về cách hai con người vừa làm tổn thương nhau, vừa chữa lành cho nhau.

Tôi không tin có cuộc hôn nhân hoàn hảo.

Nhưng tôi tin có những người sẵn sàng cùng nhau trưởng thành.

Có những hôm đầu óc quá tải.

Tôi đóng sách lại.

Tắt máy tính.

Mở một bộ phim Hàn Quốc.

Khóc.

Cười.

Rồi ngủ một giấc thật ngon.

Ngày trước, tôi từng nghĩ nghỉ ngơi là lười biếng.

Bây giờ tôi nghĩ khác.

Một người luôn gồng mình sẽ rất khó yêu thương người khác lâu dài.

Muốn chăm sóc người khác.

Trước hết phải học cách chăm sóc chính mình.


Gia đình luôn là nơi tôi muốn trở về

Nếu có điều gì khiến tôi thấy mình giàu có nhất.

Thì đó không phải là những gì mình sở hữu.

Mà là những người đang chờ mình về nhà.

Tôi có ba cậu con trai.

Mỗi đứa một tính cách.

Mỗi đứa dạy tôi những bài học khác nhau.

Làm mẹ khiến tôi hiểu rằng…

Con cái không cần một người mẹ hoàn hảo.

Chúng cần một người mẹ hiện diện.

Một người mẹ biết xin lỗi khi mình sai.

Biết ôm con khi con buồn.

Biết cười thật nhiều.

Trong gia đình, tôi thường đùa mình là “trụ cột cảm xúc”.

Không phải vì tôi mạnh hơn.

Mà vì tôi nhận ra cảm xúc của mình có sức lan tỏa.

Khi tôi bình an.

Ngôi nhà cũng bình an hơn.

Khi tôi nóng nảy.

Không khí trong nhà cũng trở nên nặng nề.

Nhận ra điều đó khiến tôi có trách nhiệm hơn với chính cảm xúc của mình.

Không phải để trở thành một người phụ nữ luôn vui.

Mà để trở thành một người biết quay về với sự bình an sau mỗi lần chao đảo.

Tôi cũng là con gái của bố mẹ đã già.

Là em gái của một người anh.

Có những việc chăm sóc bố mẹ phần nhiều rơi vào tay tôi.

Có mệt không?

Có.

Nhưng tôi chưa bao giờ nghĩ đó là gánh nặng.

Bởi khi còn có thể chăm sóc cha mẹ, mình vẫn còn là một người con hạnh phúc.


Điều tôi muốn sống cho bằng được

Nếu phải gói tất cả hành trình của mình vào một câu.

Có lẽ đó là câu tôi vẫn tự nhắc mỗi sáng.

“Sống với ước mơ và yêu thương, chứ không sống với nỗi sợ.”

Tôi từng sống rất nhiều năm trong sợ hãi.

Sợ mình chưa đủ giỏi.

Sợ nói sai.

Sợ làm người khác thất vọng.

Sợ nếu nghĩ cho mình thì sẽ thành ích kỷ.

Tôi hiểu cái nhà tù ấy.

Bởi chính tôi từng ở trong đó.

Và tôi cũng biết cảm giác bước ra khỏi nó.

Không phải vì cuộc sống bỗng dễ dàng hơn.

Mà vì mình thôi chống lại chính mình.

Ngày hôm nay, nếu hỏi điều gì khiến tôi tiếp tục học, tiếp tục làm việc, tiếp tục viết, tiếp tục đồng hành với doanh nhân và những người phụ nữ giống mình.

Thì câu trả lời rất đơn giản.

Tôi mong mỗi người đều có cơ hội hiểu mình hơn một chút.

Tha thứ cho mình hơn một chút.

Và sống thật hơn một chút.

Bởi tôi tin…

Khi một người sống đúng với con người thật của mình, họ không chỉ thành công hơn.

Họ còn bình an hơn.

Và sự bình an ấy sẽ lan sang gia đình.

Sang những người họ yêu.

Sang cả những người họ đang dẫn dắt.

Đó là điều tôi muốn dành phần còn lại của cuộc đời để theo đuổi.


Nếu chúng ta đã gặp nhau ở đây…

Có thể đây là lần đầu tiên bạn đọc một bài viết của tôi.

Cũng có thể bạn đã biết tôi qua một vai trò nào đó.

Dù là cách nào, cảm ơn bạn đã ở lại đến những dòng cuối cùng.

Nếu trong câu chuyện này, bạn nhìn thấy một phần của chính mình…

Có lẽ chúng ta không còn là những người xa lạ nữa.

Tôi vẫn tin rằng mỗi cuộc gặp gỡ đều có lý do.

Có những người bước qua đời ta chỉ trong vài phút.

Có những người ở lại rất lâu.

Hy vọng rằng, dù chúng ta gặp nhau ngoài đời hay chỉ qua những trang viết, những điều tôi chia sẻ sẽ giúp bạn dịu dàng hơn với chính mình.

Và nếu một ngày nào đó, bạn cũng dừng xe giữa một con đường lạ, cùng người mình yêu ăn một bát mì nóng dưới bầu trời đêm…

Biết đâu bạn sẽ hiểu vì sao tôi luôn bắt đầu câu chuyện về mình bằng hình ảnh rất bình dị ấy.

Bởi sau tất cả những vai trò, những thành tựu và những cột mốc, điều tôi mong giữ lại nhất vẫn là khả năng sống trọn vẹn với những người mình yêu và với chính mình.

Đó là tôi. Nguyễn Thị Ngọc Dung.

Một người phụ nữ vẫn đang học mỗi ngày.

Vẫn đang đi.

Và vẫn đang trên hành trình trở về với chính mình, để có thể đồng hành cùng người khác trên hành trình của họ.

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Lên đầu trang